Skip navigation links
Giới thiệu Lâm Đồng
Giới thiệu chung
Điều kiện tự nhiên
Lịch sử
Tiềm năng du lịch
Cơ sở hạ tầng
Tài nguyên thiên nhiên
Bộ máy tổ chức
Tin tức sự kiện
Tin tức nổi bật
Tin tức trong tỉnh
Tin trong nước
Tin quốc tế
Bản đồ hành chính
sadfasTrang chủ > Tin tức sự kiện > Tin tức trong tỉnh > Tổ chức cơ sở đảng với việc bảo tồn di sản văn hóa dân tộc
Tổ chức cơ sở đảng với việc bảo tồn di sản văn hóa dân tộc 

Bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh này đều có một nền văn hóa riêng biệt. Cái riêng biệt này làm nên sức mạnh dân tộc, quốc gia đó. Việt Nam, dù bị ngoại bang đô hộ 1.000 năm, rồi lại bị ngoại bang xâm lược hàng chục lần nhưng văn hóa Việt Nam vẫn giữ được bản sắc riêng. Trong bài viết này, chúng tôi chỉ đề cập đến sự vào cuộc của “Tổ chức cơ sở đảng với việc bảo tồn di sản văn hóa hiện có ở địa phận cấp huyện”.

 

Diễn tấu cồng chiêng tại lễ hội truyền thống của bà con DTTS huyện Đạ Tẻh. Ảnh: H.Sang

 

Ở tỉnh Lâm Đồng, huyện nào cũng tồn tại các giá trị văn hóa tinh thần, vật chất hiện có ở trong các thôn, buôn, tổ dân phố, xã, phường. Đơn cử, huyện Đạ Tẻh là địa phương có đến 60% dân số là người Kinh thuộc đồng bằng, trung du Bắc Bộ vào lập nghiệp những năm 1982 - 1985 của thế kỷ 20. Những món ăn tinh thần mà bà con mang theo là các làn điệu chèo, quan họ Bắc Ninh, hát xoan Phú Thọ, theo cùng nó là các loại nhạc cụ phù hợp. Ngành Văn hóa Đạ Tẻh cũng đã điều tra, lập danh sách các nghệ nhân thuộc các loại hình nghệ thuật này vào năm 2002.

 

Nói và viết “giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc” phải bắt đầu từ công việc cụ thể nhất tại địa phương của mình, không hô hào chung chung. Ví như, hiện tại có bao nhiêu đồng chí bí thư chi bộ ở thôn buôn biết rõ địa phương mình còn lại những loại hình nào được xếp loại di sản văn hóa cần giữ gìn và phát huy? Liệu các đồng chí bí thư chi bộ thôn, buôn có nắm rõ ở địa phận mình có bao nhiêu bộ chiêng, số người biết sử dụng, rồi còn bao nhiêu nghệ nhân biết đan lát, dệt thổ cẩm, làm rượu cần, có bao nhiêu ché đựng rượu cần tuổi từ 150 năm trở lên trong các gia đình, rồi còn có những nhạc cụ nào nữa? Và các làn điệu dân ca vùng miền nào hiện có ở địa phương mình?

 

Vẫn biết rằng, các loại hình di sản được giao cho ngành văn hóa - du lịch nhưng tổ chức cơ sở đảng phải thường xuyên kiểm tra, giám sát sự quản lý của ngành văn hóa: Không để thất thoát chiêng quý, ché quý - dưới hình thức: mua bán chiêng. Việc làm nhanh nhất, hiệu quả nhất là tổ chức họp với bà con cô bác nào ở trong thôn buôn có chiêng, ché… để nói rõ cho bà con hiểu về giá trị của chiêng, ché, của các loại nhạc cụ trong dân tộc mình để cùng nhau giữ gìn, tránh việc để cho đám đầu nậu đồ cổ lừa gạt như một số địa phương ở Tây Nguyên đã xảy ra.

 

Tiếp tục, cần tổ chức những lớp truyền dạy cồng chiêng cho lớp trẻ, bởi số người thuộc các làn điệu dân ca của dân tộc mình cũng chỉ tập trung đa phần ở lớp người lớn tuổi. Nghệ nhân K’Thanh ở thị trấn Đạ Tẻh lo lắng chia sẻ: “Tuổi mình cũng hơn 60 mùa rẫy rồi rất muốn truyền dạy cho con cháu nhưng ít đứa muốn học. Mình lo nhiều người cùng tuổi mình khi nay mai Yàng (trời) gọi đi thì ai giữ được cái chiêng, cái ché của dân tộc mình chứ?”.

 

Được biết, mấy năm gần đây, ngành Văn hóa Đạ Tẻh có tổ chức một số lớp ngắn hạn về cồng chiêng, được Nhân dân đồng tình ủng hộ, nhưng cái thiếu vẫn là con người, chủ yếu là lớp trẻ, kinh phí cho việc này cũng còn bất cập. Khó khăn là khó khăn chung, nhưng nếu ta biết cách làm thì hiệu quả vẫn đạt được. Theo ý kiến cá nhân thì, tổ chức cơ sở đảng cần sâu sát hơn nữa, cử hẳn một đồng chí cấp ủy viên phụ trách việc này. Một việc tưởng đơn giản nhưng chắc gì nhiều đồng chí cấp ủy cơ sở đã làm, đó là: Nghiên cứu, mua và tìm đọc kỹ cuốn “Cơ sở văn hóa Việt Nam”, “Lịch sử Việt Nam”, “54 dân tộc Việt Nam”. Đọc kỹ, hiểu kỹ để phục vụ cho công tác tuyên truyền miệng - trực tiếp đến Nhân dân ở các thôn, bản nơi có đồng bào dân tộc. Phải nói nhiều lần để mọi người hiểu rằng tại sao người nước ngoài từ mấy thế kỷ nay chỉ tìm để chiếm đoạt hoặc mua rẻ những cổ vật của chúng ta? Vì họ hiểu rõ giá trị của đồ cổ đó, vậy thì chúng ta phải giữ lấy cho muôn đời con cháu. Cái gì lỡ mất thì mất, nhưng văn hóa thì không được để mất. Nói cách khác, văn hóa chính là những cái còn lại khi người ta quên hết mọi thứ.

 

Tại Đạ Tẻh có nhiều hộ người Tày ở phía Bắc vào lập nghiệp những năm 1985 - 1990 của thế kỷ XX. Đồng bào người Tày đã hòa đồng với các dân tộc trong huyện, cùng phấn đấu xây dựng quê mới. Người Tày có nhiều loại hình văn hóa nghệ thuật như hát đối, hòa tấu, đơn tấu nhạc cụ, với nhiều làn điệu dân ca của mình. Đặc biệt, nhạc cụ có cây đàn tính. Hai mươi năm nay, các đêm diễn văn nghệ quần chúng, đàn tính của người Tày vang lên, như thể âm thanh của đại ngàn Việt Bắc hòa điệu với âm thanh muôn điệu của đại ngàn Tây Nguyên, cùng tô thêm sắc màu của vườn hoa văn hóa dân tộc Việt Nam đẹp hơn, rực rỡ hơn. 

 

Viết bài này, tôi luôn nghĩ, những giá trị văn hóa dân tộc chỉ có lưu giữ không thì chưa đủ, mà phải tiếp tục truyền lại cho các thế hệ mai sau những giá trị đó. Đồng thời, phải quảng bá rộng rãi trong nước và thế giới những tinh hoa văn hóa Việt Nam. Mỗi công dân ở tuổi trưởng thành biết, hiểu và thuộc ít nhất một làn điệu dân ca của dân tộc mình. Phải hiểu di sản văn hóa dân tộc có cả truyền thống yêu nước, truyền thống đoàn kết, truyền thống đạo đức. 

 

Thấy rõ việc cần phải tuyên truyền sâu rộng trong Nhân dân về giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc nên Bộ Chính trị khóa IX đã ban hành Nghị quyết số 33 về “Xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững của đất nước”. Vì văn hóa vừa là mục tiêu vừa là động lực phát triển đất nước nên chúng ta phải tiếp tục hoàn thiện chiến lược phát triển văn hóa, trong đó tập trung xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh. Bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc mà trọng tâm là xây dựng văn hóa con người. Đó chính là để giữ vững ổn định chính trị và xã hội. 

 

Ở Lâm Ðồng có các dân tộc ở các vùng miền trong nước đến định cư lập nghiệp nên văn hóa mang nét chung và nét riêng. Cái chung và cái riêng ấy đã và đang hòa quyện trong cuộc sống luôn vận động để hướng tới cái hoàn thiện và hiện đại hơn.

 

Hiện nay hầu như thôn buôn nào ở nước ta cũng có hội trường thôn (gọi là nhà sinh hoạt cộng đồng), vì vậy, việc tập hợp quần chúng để tuyên truyền không mấy khó khăn. Muốn đi nhanh thì chỉ đi một người, nhưng muốn tới đích thành công tốt đẹp thì phải cần nhiều người. Tổ chức cơ sở đảng không thể làm thay chính quyền mà chỉ là giám sát việc thực hiện mọi công việc. Sức mạnh Việt Nam là sự thủy chung và cần cù sáng tạo. Vũ khí tự vệ của Việt Nam là văn hiến. Văn hiến dựa vào cái gốc là dân. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc chính là Dân - dân biết, dân bàn, dân làm dân kiểm tra thì mọi việc sẽ thành công.

Các tin khác

 

 
CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ TỈNH LÂM ĐỒNG - LAM DONG PORTAL
Cơ quan quản lý: Trung tâm Quản lý Cổng thông tin điện tử, thuộc Sở Thông tin & Truyền thông
Chịu trách nhiệm chính: Ông Nguyễn Viết Vân - Giám đốc Sở Thông tin & Truyền thông
Địa chỉ: Số 36 Trần Phú, TP. Đà Lạt
Điện thoại: 0263.3545579 - Fax: 0263.3545455 - Email: bbt@lamdong.gov.vn
Ghi rõ nguồn www.lamdong.gov.vn khi sử dụng thông tin trên website này
Thiết kế và phát triển bởi FSC việt Nam
 
ipv6 ready