Skip navigation links
Thơ văn về Đà Lạt
Đà Lạt Trăng mờ
Em gái cao nguyên hát câu ca quan họ
Thành phố hoa xuân
Một ngày Đà Lạt
Hồ Xuân Hương
Hoa quỳ vàng
Hoa Đà Lạt
Đà Lạt thoáng qua
Đà Lạt một lần trăng
Các tác giả : A - D
Các bài hát về Đà Lạt
Đà Lạt hoàng hôn
Đà Lạt lập đông
Đà Lạt mờ sương
Hoa Langbiang
Lao xao rừng thông
Gặp gỡ mùa Cúc quỳ
Một ngày Đà Lạt
Thành phố trong sương
Tình yêu cho Đà Lạt
Má hồng Đà Lạt
sadfasThơ văn về Đà Lạt > Các tác giả : A - D
Các tác giả : A - D 
Danh mục

 Xuân Đà Lạt

 Hà Đức Ái

 Suối Vàng

 Lê Bá Cảnh

 Người ấp Hà Đông

 Đỗ Trọng Am

 Đêm Đà Lạt

 Hoàng Cát

 Bâng khuâng cao nguyên

 Phạm Tâm An

 Nhớ đồng đội

 Hoàng Hữu Cát

 Trên đỉnh ngàn năm mây trắng

 Hoàng Như Thủy An

 Đà Lạt và thơ

 Huy Cận

 Hồ Than Thở

 Nguyễn Trung An

 Đà Lạt nhìn từ nhà 49

 Hoàng Ngọc Châu

 Đà Lạt ơi, mai thành nỗi nhớ

 Đặng Nguyệt Anh

 Nhật ký tháng 9 Đà Lạt

 Nguyễn Liên Châu

 Đà Lạt trong tôi

 Hoài Anh

 Em và vườn hoa Đà Lạt

 Nguyễn Thị Cẩm Châu

 Đà Lạt, ba mươi năm

Trần Xuân An

 Hoa hồng

 Nguyễn Tùng Châu

 Mưa

 Hoài Anh

 Đà Lạt phố

 Phạm Minh Châu

 Mimosa

 Lê Hoàng Anh

 Mặt trời Đà Lạt

 Triệu Lam Châu

 Dịu dàng Đà Lạt

 Nguyễn Quốc Anh

 Dạ lý hương

 Võ Phúc Châu

 Gửi lại Đà Lạt

 Trần Kim Anh

 Em đi qua đời tôi

 Hà Linh Chi

 Lang Bian một lần gặp gỡ

 Trần Nguyên Ý Anh

 Đà Lạt có phải ?

 Khánh Chi

 Tôi yêu hoa cúc quỳ

 Vương Anh

 Hoa Quỳnh

 Lê Chí

 Nhớ Đà Lạt

 Phạm Ánh

 Đà Lạt xa em

 Vũ Thành Chung

 Giữa rừng thông

 Phi Tuyết Ba

 Em và chiều Đà Lạt

 Nguyễn Đức Chữ

 Hồn nhiên Đà Lạt

 Ngọc Bái

 Thành phố qua đêm

 Lê Công

 Người mẹ

 Nguyễn Trọng Bản

 Gửi Đà Lạt

 Lê Văn Công

 Tạ từ

 Trần Kim Bảng

 Lên chùa Linh Phước

 Ninh Giang Lâm Cúc

 Đà Lạt mơ màng

 Nguyễn Bao

 Đà Lạt

 Nguyễn Tấn Cứ

 Phố rừng

 Hải Bằng

 Đà Lạt của tôi

 Hoàng Cường

 Đà Lạt đêm nửa vầng trăng

 Trần Thị Thái Bi

 Hồ đam mê

 Hoàng Gia Cương

 Đà Lạt lúc nào đó

 Đoàn Thạch Biền

 Một truyền thuyết tình yêu chưa kể bao giờ

 Vương Tùng Cương

 Đà Lạt

 Văn Biển

 Đà Lạt ngày xa nhau

 Phạm Hồng Danh

 Đám cưới hoa

 Bảo Bình

  Vạt áo quỳ

 Vũ Dậu

 Xào xạc thông

 Đỗ Thị Thanh Bình

 Anh ra đi

 Nguyễn Ngọc Diên

 Mùa xuống núi

 Trần Lâm Bình

 Đà Lạt mưa

 Đỗ Toàn Diện

 Ngẫu hứng phố

 Uông Thái Biểu

 Có đôi

 Ngô Viết Dinh

 Đà Lạt

 Thu Bồn

 Hoa bướm ngày xưa

 Trầm Thụy Du

 Cánh ô đợi chờ

 Bùi Văn Bồng

 Tự khúc Đà Lạt

 Bùi Văn Dung

 Hoa chờ em

 Phạm Quốc Ca

  Biết vậy thôi mình chẳng lên Đà Lạt

 Gia Dũng

 Lời thề sương sa

 Lê Đình Cánh

 Phiên khúc Đà Lạt

 Lê Anh Dũng

 Đà Lạt dừng chân

 Hoàng Xuân Cảnh

  Mimosa

 Trần Hữu Dũng

 

 

  Người chạy xe ôm

 Nguyễn Công Dương



Xuân Đà Lạt
Hà Đức Ái

Đà Lạt ngàn hoa khoe sắc
Chim én nghiêng bóng thoi đưa
Hoa đào choàng lên ánh lửa
Bay bay mưa đậu tóc thề

Gió mơn man đùa chồi biếc
Mai vàng chớm nhoẻn cười tươi
Tự tình vờn đôi bướm nhỏ
Xuân Hương lóng lánh gương soi

Thông hát ru hời lộc nõn
Đồi Cù xanh mướt cỏ non
Du xuân nắng tròn tim lá
Mắt xuân đằm thắm tình hoa.

Về đầu trang


Người ấp Hà Đông
Đỗ Trọng Am

Xa xôi tiếng lành tìm đến
Đà Lạt – thành phố ngàn hoa
Cùng em về trang ấp nhỏ,
Hà Đông* hương tỏa bốn mùa.

Hao hao duyên quê thanh lịch
Hỏi em nhỏ nhẹ em thưa
Nhành xuân hồng trang ấp nhỏ
Mang mang Tây Tựu, Tây Hồ.

Vàng gieo tay ai mở lối
Hồng tươi, tím cúc như mơ
Lụi lầm tháng năm với đất
Trăm năm hẹn đến bây giờ.

Này em hàng hoa xuống phố
Hiền ngoan như những nụ cười
Này anh ngày mai rời ấp
Hà Đông hẹn gặp nơi nơi…

---------------
* Ấp Hà Đông Đà Lạt do người Tây Tựu,Tây Hồ, Hà Đông 
 mở từ năm 1938

Về đầu trang

Bâng khuâng cao nguyên
Phạm Tâm An

Một mình em
Lang thang
Đà Lạt phố
Không thấy đèn giao thông xanh đỏ
Những nẻo đường rạng ngời hoa cỏ
Mà sao em buồn ?!

Mắt vấp phải thông
Chân vấp bụi Dã Quỳ hoang hoải
Thấy mình như bông Cúc dại
Lặng lẽ vàng trên cỏ ướt chiều mưa
Lại hỏi thầm lòng: Người đã quên chưa?

Lại thương quặn những ngày xưa yêu dấu
Lại nhớ đắng một thời thơ ấu
Đã xa mù bảng lảng như sương
Đà Lạt cuối thu se lạnh
Nên chăng má em hường

Nên chăng tình vấn vương…
Mây xuống thấp níu đất – trời gần lại
Mà sao em xa anh
Mà mộng mị quá dài…
Em ngẩn ngơ như kẻ lạc loài
Trên cao nguyên hùng vĩ
Thèm nắm tay ai…

Về đầu trang

 

Trên đỉnh ngàn năm mây trắng
Hoàng Như Thủy An

Dãy phố chiều lên
Chớm nắng
Chuốc vàng sợi cỏ
Hai đứa trẻ lăng quăng trên đồi
Hai dãy phố nằm ngủ
Lim dim hạt nắng hạt mưa

Hai dãy phố sớm trưa
Đôi chim bồng bế trên ngàn
Bay trên đỉnh ngàn năm mây trắng
Chàng Lang ôm vầng trăng Bian mơ ngủ
Hai đứa trẻ đánh cồng chiêng ca lời tình sử
Đôi bờ nhật nguyệt soi bóng nước xanh

Dãy phố mở mắt ngó sương
Con gái con trai bỗng lạ
Ngày qua chăm lo cấy cày
Trên cánh đồng tình yêu tốt tươi
Hạt nắng hạt mưa
Bông cỏ trên đồi trăm năm nở tím
Hai dãy phố chiều lên chơi trốn tìm
Mù sương cỏ rối tóc bay
Phố nâng cánh bổng chạy ù
Dài tay nối những chân trời mắt em.

Về đầu trang

 

Hồ Than Thở
Nguyễn Trung An

Đau gì mà mãi thở than
Lệ đau nhân thế ngân vang vô hồi
Đau lòng chi lắm người ơi !
Để cho trần thế muôn đời không nguôi.
Sao không đối mặt với đời ?
Lại than thở hộ kiếp người xưa nay!

Về đầu trang

 

Đà Lạt ơi, mai thành nỗi nhớ
Đặng Nguyệt Anh

Mai em về
để lại những rạng đông
tiếng chuông nhà thờ giục giã
Đà Lạt thức dậy
Sau đêm bình yên.

Mai em về
gửi lại những hoàng hôn
sương trắng giăng mờ đỉnh núi
góc phố chia ta
ngập ngừng bối rối…

Mai sẽ xa những ô đất bậc thang
những bàn tay cần mẫn tháng năm
cho Đà Lạt xanh tươi hoa trái

Mai em về
Viện hạt nhân ở lại
vươn mình lên cao

Đà Lạt ơi
gửi lại gió thông reo
phút tĩnh lặng
chiều bên hồ Than Thở
thung lũng Tình Yêu chín vàng nỗi nhớ
Nguyễn Du thăm thẳm một con đường

Mai xa rồi
những phố chưa kịp quen
tiếng vó ngựa lẻ loi con đường dốc
hoàng hôn buồn
ai dạo bước sau mưa?...

Đà Lạt
mai thành nỗi nhớ
mai em về
mang Đà Lạt về theo.

Về đầu trang

 

Đà Lạt trong tôi
Hoài Anh

Đồi lũng thấp cao từng bậc thang âm
Mới chạm vào phím hồn rung lặng lẽ
Bước lên thấy gần thêm trời thoáng nhẹ
Đồi nhấp nhô vẫn giữ nhịp thăng bằng.

Trước mặt bồng bềnh huyền ảo sương giăng
Người lâng lâng tưởng không bám đất
Đừng thở mạnh kẻo hương trời bay mất
Như giấc mơ hoa chợt biến không ngờ.

Ở nơi này tất cả biến thành thơ
Tà áo trắng qua sương mờ lãng đãng
Gió nũng nịu uốn mình làm dáng
Mặt hồ nghiêng lóng lánh gương soi.

Không khí lan ra thấm đượm vành môi
Trái hồng đỏ như tươi vui bất chợt
Đời trẻ quá màu rau xanh non mượt
Phong lan thành cánh bướm đậu rưng rưng.

Thời gian như mây trôi ngập ngừng
Thiên nhiên hòa với phố phường một khối
Thành phố thở cùng nhịp vui khe suối
Mùi nhựa thông ngây ngất nắng lưng đèo.

Đà Lạt ùa vào tôi như thác nước reo
Sủi bọt trắng tâm tình trong ký ức
Rừng xa đứng như chập chờn hư thực
Vườn ươm cây, mầm nhú biếc yêu thương .

Dừng chân cửa hàng lưu niệm bên đường
Chưa kịp nhìn mặt gỗ thông chợt hiện
Tim đã sém như vết dao cắt điện
Đà Lạt, nét hằn vĩnh cửu trong tôi.

Về đầu trang

 

Đà Lạt, ba mươi năm
Trần Xuân An

Phố trời vẫn hoài xanh
Nhưng chiều xanh chừng khát
Ba mươi năm úa nhanh
Tóc xanh tôi đã nhạt

Nghe xa hơn thông hát
Trên dốc gió, mơ hồ
Chói dày thêm tiếng phố
Lòng rừng phai hoang sơ

Lẽ nào tôi hoài cổ
Phố nhớ cứ nhỏ xinh?
Sao thơ thời đói rét
Thèm bung hết hồn mình!

Bao nắng mưa, chút tình
Không ruỗng khô bợt bạt
Nhưng tìm đâu khung hình
Hư vô làn hương ngát!

Tôi về đây, Đà Lạt
Chạm mặt mình, hai mươi
May đồi còn xanh cỏ
Thuở tìm nhau ngang trời…

Mặc đồng hồ tắt rồi
Vòng số xanh tường vôi
Rời phòng, tôi chậm bước
Không tuổi bao nụ cười…

Đà Lạt xanh thắm tôi.

Về đầu trang

Mưa
Lâm Anh

Mưa, mưa chưa tận nên chiều lắm
đựng suốt hồn anh chảy qua em
vội mà áo lụa vàng vội rách
lay tới đường chim vạch núi chìm

Rồi khuất trong vòng thoi dệt ảo
ôi tàn chiều! anh ngỡ tàn năm
đâu trên ngọn lá cơn buồn ngủ
ai thoảng mùi sương của chỗ nằm

Chợt nghĩ : anh cùng đi với núi
thời KHo mới có hai người
và thời của mẹ còn mù mịt
thời tình yêu chưa đủ sơ khai

Anh đi với núi mà không hiểu
núi là ai? Đất đá loanh quanh
thậm chí mây cao và gió nổi
phải tìm anh, đem đến cho anh

Thậm chí một màu hoa chưa rụng
cũng tàn giữa sáng…giữa mù tăm
mưa không vào ngắn ra dài nữa
còn nỗi gì để chảy qua em?

Về đầu trang

Mimosa
Lê Hoàng Anh

Em mỏng manh trổ từ cây cổ thụ
Đồi cao nguyên ngang trời gió hú
Từng chùm vàng trong gió…
Ấp ủ em trong tay
Mà ngỡ cầm tia nắng sớm nơi đây.

Về đầu trang

Dịu dàng Đà Lạt
Nguyễn Quốc Anh

Anh đã đi cùng dài rộng cao nguyên
Nắng gió thổi khô vàng mái tóc
Khao khát chân trời chân mải bước
Đà Lạt dịu dàng quên cả gian truân.

Đồi đầy hoa, đường cũng đầy hoa
Kìa bao lứa đôi xòe ô như nấm mọc
Anh không nở xòe ô che mưa chiều Đà Lạt
Sợ vô tình chạm thiên nhiên.

Mưa chiều nay anh ướt áo một mình
Hoa thêm thắm màu hoa, hoa rơi đầy mái tóc
Hương đầy ngực, mắt long lanh lá biếc
Lòng dễ dàng chân thật đến thơ ngây.

Em biết không anh đã ngả bàn tay
Hứng từng giọt mưa rơi và uống
Hứng mưa rơi và uống
Một mình anh ướt đẫm với cao nguyên.

Về đầu trang

Gửi lại Đà Lạt
Trần Kim Anh

Đừng vàng quá mimosa Đà Lạt
Em một mình thương nhớ kỷ niệm thôi
Xuân Hương lạnh vào em run sóng bạc
Mỗi bậc thang lòng nham thạch cuộc tình trôi.

Mưa dan díu Thung lũng Vàng một nửa
Chập chùng đèo côi cút chập chùng em
Câu thơ mỏng Nghi Tàm anh bỏ ngỏ
Chao lưng trời Đà Lạt ngẩn ngơ đêm.

Ta tự thú vào lòng trời thắm nước
“ Thung lũng Tình yêu”,”Than thở” bạc trắng lời
Gom mây lại em hôn vào xưa cũ
Nghe trống không hiu hắt cuộc đời.

Rừng hoang dã cao nguyên vi vút gió
Em đi đêm khóc cột chống trời
Lang Bian mãi dìu tình qua núi
Em cuốc sầu gọi bạn tàn hơi.

Huyền thoại núi em mang về cho biển
Gửi bài thơ vào gió Đà Lạt ơi!

Về đầu trang

Lang Bian một lần gặp gỡ
Trần Nguyên Ý Anh

Mãi đến bây giờ mới biết nhau
Chập chùng lũng thấp với đồi cao
Lang thang những bước chân vô định
Thoảng chút hương hoa cũng ngọt ngào.

Có phải ngàn xưa đã đứng đây
Lang Bian thách đố với trời mây.
Như nàng trinh nữ nằm phơi nắng,
Mây trắng vờn quanh như khói bay.

Dẫu đến bây giờ mới biết nhau
Vẫn nghe thương nhớ bởi vì đâu?
Quê ta một góc trời xa khuất
Có biển xanh tung sóng bạc đầu.

Đêm cao nguyên chuyển ly rượu ấm
Người dẫu xa lòng vẫn chung lòng,
Rót tràn ly – đọc bài tống biệt
Ta đi rồi – người có nhớ ta không?

Về đầu trang

Tôi yêu hoa cúc quỳ
Vương Anh

Tôi yêu hoa cúc quỳ
Ơi, M nga Phi…*
Loài hoa cho Tây nguyên ấm,
Loài hoa mời cây Kơ nia cùng say
Không có gai xâu hạt sương làm cườm,
Không sợi tơ để căng sóng đâu
Tôi yêu hoa cúc quỳ
Ngồn ngộn đất trời Lang Bian
Tôi yêu, M nga Phi
Hoa nở trong thung lũng nắng
Nhụy vàng mật ong sóng sánh
Cánh hoa ươm tơ tỏa hơi thở mặt trời.

Tôi yêu hoa cúc quỳ
Hỡi loài hoa có tên Mnga Phi !
Kén chin nhà rông thơm bền,
Cho mười tầng mây thơm lựng
Lửa đôi M Nông, Ê Đê, Xơ Đăng hò hẹn
Để hoa cúc quỳ biết đi !...

------------

M nga Phi theo tiếng Ê Đê là hoa cúc quỳ

Về đầu trang

Nhớ Đà Lạt
Phạm Ánh

Đã lâu rồi
Tôi xa Đà Lạt
Năm tháng còn in
Trong ký ức lặng thầm.

Đồi Cù xanh
Ngàn thông xanh trầm mặc
Tôi nghiêng lòng
Soi bóng nước Xuân Hương
Em thấp thoáng như nỗi niềm trong mắt
Tôi thương chiều thao thức khép bờ mi.

Mưa bất chợt
Ướt lòng tôi lấm tấm
Vó ngựa xa mờ qua dốc vắng nghiêng nghiêng
Thung lũng Tình yêu
Ngập ngừng tiễn biệt
Bến hẹn bên lòng mỗi người có tên riêng.

Áo ai bay cứ trắng ngần đồi núi
Thác đổ vào lòng tiếng gọi tình yêu.
Lang Bian như đất trời hội ngộ
Đà Lạt dịu hiền Mong gặp lại như em.

Về đầu trang

Giữa rừng thông
Phi Tuyết Ba

Thông xanh, thông xanh, thông xanh
Ngỡ như biển biếc hóa thành rừng thông
Gió đưa mây trắng lượn vòng
Đồi xanh nét sóng vỗ cong diềm trời…

Nhạc thông ta uống vắng người
Giữa muôn xanh, giữa khơi vơi đại ngàn
Một đời…mấy lúc say tràn
Một chiều…mấy phút tiêu tan cô sầu.

Ta như chiếc lá không màu
Thi thơ là bạn, công hầu mặc ai
Nửa ta thoát tục về trời
Nửa ta lận đận cõi người với thông…

Về đầu trang

Hồn nhiên Đà Lạt
Ngọc Bái

Lữ khách chưa quên đường cây ngoạn mục
Lô xô Đà Lạt phố
Một trời thu se lạnh
buông chúng xuống cao nguyên
Dã quỳ dấu ấn hồng hoang
lặng lẽ bên đường
Nếu không mơ mộng thì còn gì Đà Lạt
Hồn nhiên mà Xuân Hương
Hồn nhiên mà Tĩnh Tâm
Hồn nhiên mà Than Thở
Hồn nhiên mà Ái Ân
Cả những loài hoa những tên hoa
Cứ hồn nhiên như Đà Lạt
Lữ khách cũng hồn nhiên ngắm mình qua sương
Ngắm mình qua ánh trời thoáng đạt
Mơ mộng cùng với ngọn Lang Bian.

Về đầu trang

Người mẹ
Nguyễn Trọng Bản

Thân tặng các cô bảo mẫu Làng Hòa Bình – Đà Lạt

Các em đi bên người mẹ
Em nào cũng muốn níu tay
Vòng tay mẹ ôm không xuể
Hơi ấm mẹ tỏa hây hây

Có một bàn tay quờ quạng
Tìm tay mẹ trong vu vơ
Nụ cười hiện như mê sảng
Dòng lệ sa đôi mắt mờ

Em không thấy được trời quang
Em chỉ nghe tiếng chân quen
Tiếng chân mẹ một bên
Tiếng chân bạn một bên

Một tay cầm bàn tay bạn
Một tay cầm tay mẹ hiền
Người – Mẹ chung cho tất cả
Mẹ chung và cũng Mẹ riêng
Chia đều từng làn hơi ấm
Cho em…Cho em…Cho em…

Về đầu trang

Tạ từ
Trần Kim Bảng

Gặp nhau rồi lại tạ từ
Xuân Hương ơi tiếng sóng ru ngọt ngào
Đồi Cù, đây thật rồi sao
Đường vòng vo đến khúc nào mới nguôi
Phải chi cảnh chẳng vẽ vời
Như dưng dửng ấy, gặp người dửng dưng.
Phải chi chẳng nhớ, chẳng dừng
Mặc phong lan héo giữa từng cheo leo.
Phải chi chẳng gắng sức trèo
Để nghe gió hú đỉnh đèo gọi thu.
Gặp nhau rồi lại tạ từ,
Dư âm, dư ảnh để dư nỗi niềm.

Về đầu trang

Đà Lạt mơ màng
Nguyễn Bao

Một bàn tay ấm mềm
Đà Lạt sương se lạnh…

Cành anh đào mông mênh
Lặng lẽ hừng lên
Chấm sáng chiều nay.

Xin gửi lại một dòng thơ nhỏ
Chút hương thầm
Vương lại phút rời tay.

Xe xuống núi
Lang Bian mờ mây phủ
Ta có một Đà Lạt mơ màng
Trong phấn thông bay…

Về đầu trang

Phố rừng
Hải Bằng

Mây vàng khoác lụa rừng thông
Không gian trải bóng xuống lòng giai nhân
Ngày đi để lại dư âm
Nắng xao xác nắng, hoa cầm cánh hoa.

Gió xanh mơn mởn quanh nhà
Bao nhiêu nỗi nhớ gửi qua lưng trời.
Sương mềm ướt giọt nắng rơi
Xa nhau không thể ngỏ lời biệt ly.

Đêm về để nắng ra đi
Mảnh trăng huyền hoặc nghĩ gì trong mơ
Xuân Hương nước lọc hồ thơ
Hiu hiu mầu cỏ tím bờ lá reo.

Tìm nhau mấy đỉnh cheo leo
Chim bằng sải cánh ngược đèo mà bay.
Phố phường chao bóng ta say
Quả tim Đà Lạt chiều nay dập dìu…

Về đầu trang

Đà Lạt đêm nửa vầng trăng
Trần Thị Thái Bi

Đêm Đà Lạt bồng bềnh trong suối nhạc
Cung bậc trầm man mác,
ru điệu đàn dìu dặt giữa thinh không
Hồ Xuân Hương ngơ ngẩn đánh mất nửa vầng trăng
Nửa ở lại dưới đáy hồ, nằm nghiêng soi bóng nước.

Anh và em chưa một lần đếm bước
Giữa không gian tĩnh lặng, ngắm mặt hồ
Chỉ gặp nhau qua những vần thơ
Mà xao xuyến, mà bâng quơ tĩnh lặng!

Đêm Đà Lạt mênh mang hương vị đắng
Giọt cà phê nồng ấm bờ môi
Phố cao nguyên khuya, vắng bóng chân người
Để thành phố ngẩn ngơ nhìn vầng trăng một nửa.

Về đầu trang

Đà Lạt lúc nào đó
Đoàn Thạch Biền

Những củ dền tím rịm
bên trái su xanh xao
những trái hồng chín mọng
như môi ai ngọt ngào

Đi ngược chiều gió thổi
leo lên dốc Nhà Làng
đĩa bánh xèo vàng rụm
dòn như tiếng cười vang

Tô cháo gà nóng hổi
sữa đậu nành phỏng môi
ngăn giá lạnh ùa đến
sao ấm bằng tay người

Đà Lạt lúc nào đó
gần như sương quanh nhà
Đà Lạt lúc nào đó
Xa như ai và ta.

Về đầu trang


Đà Lạt
Văn Biển

Tới Đà Lạt
Bỗng gặp Anh đào đang mùa hoa trổ
Ta chợt hiểu vì sao
Nadim Hidmet
nợ cây Anh đào Nhật bản một bài thơ.

Đà Lạt ơi,
Đâu phải chỉ có Anh đào màu hoa hồng quyến rũ
Ta còn nợ cây Mimôsa
màu hoa vàng vương giả
và mùa hoa dã quỳ mọc rất đỗi hoang sơ và Đồi Cù
như cô gái khỏa thân trườn mình trong nắng
bồng bềnh
những chũm rượu trời ban.

Hồ Xuân Hương ơi,
Nàng giấu gì trong đó?
Mà mỗi bước chân khiến khách ngập ngừng…

Đà Lạt biết bao điều để nói
Rượu chẳng uống mà lòng say quá đỗi
Tất cả ảo mờ như một giấc mơ
Và ánh mắt của em
bỗng bắt gặp tình cờ
Sau rèm cửa nhà ai
thấp thoáng…

Đà Lạt ơi,
Ta nợ nàng đâu phải chỉ một bài thơ

Về đầu trang


Đám cưới hoa
Bảo Bình

Tôi trở về Đà Lạt một sớm vui
Thành phố mây bay sương mù mỗi sáng
Hai mươi năm màu trời vẫn thế
Một màu lam sương khói dắt nhau về

Tôi trở về Đà Lạt một chiều vui
Cái lạnh se da má hồng con gái
Bốn mùa hoa bốn mùa cây trái
Lòng bơ xanh béo dậy môi hồng

Tôi trở về Đà Lạt một khuya vui
Nghe tiếng thông reo nghe hồn bỏ ngỏ
Bước chầm chậm trên con đường đất đỏ
Bụi phủ đầy tôi nhờ gió mang đi

Tôi trở về Đà Lạt cả ngày vui
Muốn níu lại cả khung trời thuở trước
Để thấy em mỗi chiều gánh nước
Mỗi chiều buồn làm đám cưới cho hoa

Nay tôi về Đà Lạt không em
Con đường cũ bây giờ đã khác
Tôi mang nước tưới vườn em bát ngát
Hoa vẫn buồn héo rũ cả lòng tôi!...

Về đầu trang


Xào xạc thông
Đỗ Thị Thanh Bình

Em bàng hoàng
đi giữa đồi thông
gió lành lạnh
bản nhạc thông vi vút
gió ngàn đời
gió thổi về phía trước
ta một đời
sao mãi cứ xa nhau
lá thông bay
bay mãi về đâu!
Ở nơi ấy
có rừng thông không nhỉ?

Đồi thông xưa
những lời thầm thĩ
Tay trong tay
ấm nóng đến tận giờ
Chiều đồi thông
như thực như mơ
Gió giật đứt lá thông
thành hai nửa Em chắp lại
chắp hoài không được nữa
Như hai ta
cứ lạc mãi giữa đời
Xạc xào thông
sương lạnh, chiều rơi.

Về đầu trang


Mùa xuống núi
Trần Lâm Bình

Chúng ta thương nhau giữa mùa xuống núi
Vơi buổi chợ tìm ra bờ suối
Ngồi giữa dòng trên phiến đá mồ côi
Đôi chân trần nõn nà quá đi thôi

Người già bảo ta vừa đôi phải lứa
Bền chắc như cán quăng tra rựa
Tiếng khen gọi bạn nâng sào chọc sàn
Cái bụng cồn cào nỗi nhớ mơn man

Chờ ngày gánh lễ đi qua con suối
Nhà trai chưa tới chỉ dưa rau muối
Nhà trai tới rồi thịt xả đầy mâm
Hương men rừng rượu tràn sủi tăm

Người già bảo ta, nó vừa được tuổi
Là ngày gánh lễ sang cùng bà mối
Lễ cưới người đến đông như rừng cây
Và cả cây rừng đều nghiêng ngả say…

Về đầu trang


Ngẫu hứng phố
Uông Thái Biểu

Đà Lạt của tôi trôi trong sương giăng
Là cánh chim đêm tìm miền đất đậu
Đà Lạt dòng sông mặt trời
Trễ nải trôi chín chiều mận hậu…

Đà Lạt của tôi
Người bạn vong niên
Gậy trúc khập khênh
Gõ đá chênh vênh quán nhậu
Chén rượu ngoại ô
Ngấm một tiếng khà…

Đà Lạt của tôi vó ngựa chiều mưa
Lóc cóc dội về quán trọ
Lữ khách dừng chân giữa đường mưa gió
Người nhìn một khoảng trời thông…

Đà Lạt của tôi
Ngày em sang sông
Tôi không kịp buồn,chỉ thương
Thằng bạn vỗ bình rượu mà hát
Diêu bông hời diêu bông…

Đà Lạt của tôi, em ơi, biết không
Đà Lạt của tôi chiều trôi qua lòng…

Về đầu trang


Đà Lạt
Thu Bồn

Những dòng thác trắng tuổi thơ
Chập chờn suy tưởng bất ngờ thông reo
Cuộc chơi tìm những cheo leo
Ta hôn em giữa lưng đèo gió mây
Núi đồi xơ xác cỏ cây
Sao em vẫn cứ hây hây má hồng
Ngẩn ngơ đứng dưới trời thông
Ở đây rét lắm mùa đông hơi dài
Ta chơi một kiếp trần ai
Dể em gánh lệch hai vai đồi Cù
Em còn đứng mãi hát ru
Mộng mơ chi lắm phù du kiếp người
Lụa là một thuở rong chơi
Rồi đi như nước bốc hơi mặt hồ
Hỡi người xây dựng cơ đồ
Cỏ xanh lại mọc bên mồ Đạm Tiên
Ta say nghiêng ngả ba miền
Về đây trút hết ưu phiền cho em.

Về đầu trang


Cánh ô đợi chờ
Bùi Văn Bồng

Xuân đến sớm trên nhành non lộc biếc
Hồ Xuân Hương lẻ bóng đồi Cù.
Em lặng lẽ xòe ô ra chợ
Những xe hoa Đa Thiện nắng tươi vàng.

Anh muốn hát bài tình ca mới
Lời yêu thương có mòn cũ trong em
Anh ra chợ tìm hoa vườn hoa dại
Cánh hoa nào mềm mại gió Xuân Hương.

Em son phấn hay ửng hồng đôi má
Nét cười duyên nghiêng cả áng mây chiều
Áo màu lửa và lòng riêng có lửa
Cứ cháy lên nỗi nhớ một tình yêu.

Xuân Đà Lạt rượu nồng và hoa thắm
Hồn bâng khuâng trong ánh mắt ai cười.
Không thể biết em về hồ Than Thở
Hay em chờ nghe thác dội Cam Ly?

Hoa nở sớm
Xuân đời em có muộn
Mà cánh ô lặng lẽ chờ ai ?

Về đầu trang


Hoa chờ em
Phạm Quốc Ca

Trời buông heo heo giá lạnh
Đất vàng lên nắng dã quỳ
Hoa lả lướt cùng cao nguyên gió
Mùa mơ màng mây trắng thiên di.

Ai thêu gấm đồi cao lũng thấp
Tha thẩn anh đi mãi chẳng hết chiều.
Em có về khi hoa báo nắng?
Kỷ niệm rực vàng những lối yêu?

Đợi chờ em cỏ hồng, sương tím
Chập chùng xa sóng núi cao nguyên.
Lòng anh như dã quỳ đúng hẹn,
Vàng rực mùa hoa
Chờ em…

Về đầu trang


Lời thề sương sa
Lê Đình Cánh

Lối này tôi rẽ tìm cây
Sương rừng như thể mầu mây trắng đầu
Như là tôi gặp trời Âu
Gió mùa ôn đới từ đâu thổi về

Ước gì Đà Lạt là quê
Để tôi giăng mắc lời thề sương sa
Để tôi nghiêng lệch mái nhà
Cửa khuya lơi khóa trăng tà đến chơi!

Nhặt cành thông gãy người ơi
Gặp cơn gió thoảng một đời phong ba
Một đời héo nụ chờ hoa
Một đời thông đứng ngoài ga đợi tàu…

Về đầu trang


Đà Lạt dừng chân
Hoàng Xuân Cảnh

Bất chợt nắng, bất chợt mưa
Như em vừa khóc, chợt vừa cười tươi.
Phút bình yên đến tuyệt vời
Hàng thông nắng nhuộm đỉnh đồi chim ca.

Bốn bề mây nước cỏ hoa
Sương giăng đỉnh núi, mây là là bay
Vài giờ dừng bước nơi đây
Ba lô người lính thêm đầy hành trang.

Thông reo hòa quyện gió ngàn
Xuân Hương thơ mộng, suối đàn Cam Ly.

Ước mong Đà Lạt theo đi
Chiến trường vẫy gọi sá gì gian truân.
Đường dài rộn rã hành quân
Đà Lạt ơi, hẹn có lần về thăm.

Về đầu trang


Suối Vàng
Lê Bá Cảnh

Chốn vĩnh hằng – Suối Vàng muôn thuở
Đan Kia đây, hương lửa vẫn còn đây
Nàng tiên xõa tóc mây vàng óng ả
Triệu năm rồi hương tóc vẫn còn say.

Thác gập ghềnh loang loáng nước hoa bay
Muôn giọt nắng lung lay khói sóng
Gợn đáy nước thảm rêu vàng xao động
Lời yêu xưa còn vọng tới bây giờ.

Còn ẩn trong mình huyền thoại – thiên cơ
Còn thanh sạch chưa bùn dơ quấy quả
Giữa thinh lặng cánh rừng êm ả quá
Khẽ chạm hờ chiếc lá cũng bâng khuâng.

Em thực mà vẫn như khói như sương
Dễ tan loãng giữa vô thường bụi bặm
Trong vòng xoáy có gì là lạ lẫm
Mất nhau là chuyện cứ dễ như không!

Bao năm rồi giữa phố chật người đông
Những vách chắn với tầm nhìn bức bối
Rừng thoáng đãng mở lòng ra muôn lối
Mở lòng về với cõi bình yên.

Suối hiền hòa những âm vực rất riêng
Tiếng trầm ấm giữa thiên nhiên kỳ vĩ
Người Đà Lạt xưa nay hiền hậu thế
Cả Suối Vàng vẫn dành để mai sau.

Về đầu trang


Đêm Đà Lạt
Hoàng Cát

Trời trở gió, ngàn thông kêu vi vút
Đêm mênh mông, Đà Lạt lạnh buồn
Thành phố cao nguyên, như hiện thân
của một hành tinh xa lạ
Những ngọn đèn đường mở ảo trong sương.

Sự yên lặng của đêm Đà Lạt
Nghe mênh mông, thăm thẳm vời xa
Như tất cả đã không còn trần tục
Ta như nhìn,nghe thấu được hồn ta…

Về đầu trang


Nhớ đồng đội
Hoàng Hữu Cát

Viếng hương hồn đồng đội đã hy sinh
ở Đà Lạt xuân Mậu Thân -1968

Chiều tà sương phủ sườn non
Hoàng hôn buông xuống lối mòn ngàn lau
Trăm năm thông có bạc đầu
Hỡi rừng vi vút dãi dầu nắng mưa?

Nay về thăm chiến trường xưa
Quanh co dốc núi, rừng thưa ngút ngàn.
Nhớ thời đánh giặc gian nan
Tiếng chim “ khắc phục” còn vang lưng đồi.

Dù đi cùng đất cuối trời
Không sao quên được một thời chiến tranh.
Tôi về viếng mộ thăm Anh,
Anh còn sống mãi, đâu thành người xưa.

Về đầu trang


Đà Lạt và thơ
Huy Cận

Hồ mơ mộng, suối thở than
Là tiên cảnh, hay trần gian hỡi lòng ?
Gió reo tha thiết đồi thông
Hồ xanh nước dợn bao vòng đắm say.
Kể chi giá buốt, sương dày
Tao phùng đã hẹn, đất này trăm năm.
Duyên thơ chưa héo ruột tằm
Rừng cao lộng hứng, sâu ngầm mạch thơ.

Về đầu trang


Đà Lạt nhìn từ nhà 49
Hoàng Ngọc Châu

Cám ơn Đà Lạt muôn hoa
Ẩn trong sương những mái nhà lung linh
Với bao cảm xúc bồng bềnh
Tôi ngây ngất giữa cõi tình ảo hoa.
Hốt nhiên rụng một tiếng gà
Dậy trong trời đất như là thơm hương.
Thơm từ gió thơm từ sương
Từ hoa cỏ đến vô thường tử sinh.

Cảm ơn Đà Lạt bình minh
Cho tôi những phút hồi sinh tuyệt vời.

Về đầu trang


Nhật ký tháng 9 Đà Lạt
Nguyễn Liên Châu

11.9
Về quê – chẳng để làm gì
tôi về đơn giản chỉ vì chồn chân
đường đi lối cũ tưởng gần
hết thân sương thấm run cầm cập run
nhà em giờ lạ quá chừng
dừng chân chó sủa không ngừng, vì đâu?

13.9
Mù sương trước mù sương sau
tìm nhau ai dại tìm nhau chốn này
sương mù đó sương mù đây
nhắc làm chi chuyện những ngày còn vui
mù sương tới mù sương lui
trăm năm cũng chỉ bùi ngùi nhớ thương
đi mù sương về mù sương
dưới chân mới thấy trăm đường hắt hiu

14.9
Đi loanh quanh cho hết chiều
vàng phai sắc lá chạm liêu xiêu lòng
đi lang thang sợ đám đông
những gương mặt lạ chợt gần chợt xa
dừng chân ngắm một sắc hoa
ngỡ màu áo cũ hóa ra màu chiều
về quê buồn quá nhớ nhiều
(buồn xua ta nhớ những điều đã xa)

16.9
Lên xe run nhịp ghế già
muốn gần mới biết đã xa dặm trường
xin chào quê xứ mù sương!

Về đầu trang


Em và vườn hoa Đà Lạt
Nguyễn Thị Cẩm Châu

Vạt hoa penseé – nỗi nhớ tím vào đêm
Chậu forget me not cất giấu nỗi niềm
Vườn hoa hồng là muôn trái tim trinh nguyên
đỏ rầu

Nhành địa lan như thác mộng đổ vai êm
Hoa cẩm tú cầu nở bung muôn chùm nhớ
Xui em gài những cánh hoa thần tiên
lên hơi thở

Và rừng thông trong tóc
Khiến anh không cưỡng nổi mình
Muốn mơn man nhành lộc
Em là hoa hay hoa là em?

Về đầu trang


Hoa hồng
Nguyễn Tùng Châu

Trước sân một đóa hồng
Cành nhung màu đỏ tươi
Hương bay theo chiều gió
Gió đùa hoa mỉm cười

Hoa hồng chợt nhớ ai
Miên man suốt canh dài
Màu hoa màu áo cưới
Thề ước dám đơn sai

Em xưa người du kích
Yêu hoa hồng cánh nhung
Chiều nay về chốn cũ
Anh tìm màu thủy chung

Hoa xưa vẫn còn đây
Vườn xưa nhạn lạc bầy
Một thời em vui sống
Một thời anh đắm say

Anh về không gặp em
Hoa xưa rụng đầy thềm
Gió lùa trên mái lá
Anh về không gặp em.

Về đầu trang


Đà Lạt phố
Phạm Minh Châu

Ở đâu
Tôi cũng nhớ về Đà Lạt
Những đêm nghiêng
loang lổ trăng rừng
lốm đốm những vệt sáng bóng thông
nhớ
màu xanh mềm
như câu ca dao mẹ ru thuở nhỏ
tình yêu thiếu thời – ai đó
rung động đầu đời – miên man.

Nhớ những chiều lạc bước Lang Bian
Tình cờ
quen nàng sơn nữ
nghe kể về huyền thoại Kơ Ho
nhớ những sáng sương giăng
như mơ như thật
Những con đường triền dốc nghiêng nghiêng
màu ngói đỏ, những ngôi nhà mái cổ
buổi sớm mai ửng chút má hồng.

Đã xa rồi Đà Lạt, mấy đông
nhớ cái rét
áo len
choàng kín cổ
có ai đó một mình
trên phố
chợt vô tình đánh rớt một miền thương.

Về đầu trang


Mặt trời Đà Lạt
Triệu Lam Châu

Sáng:
Mặt trời ngủ dưới hồ Xuân Hương
Sương sớm mới lâu tan đến thế
Mái nhà bập bềnh như thuyền trên bể
Mỗi vòm cây như chiếc phao bơi

Sương đọng giọt long lanh như mắt ai cười
Trên cánh anh đào tươi đỏ thắm
Hoa lưu ly tiễn đêm đi xao xuyến
Tiếng ngựa hí sôi lòng như gọi ánh mai lên.

Chiều:
Mặt trời nằm trong mỗi vòm thông
Nên nắng mới dịu lành đến thế
Núi lượn trập trùng, rừng xanh mướt lá
Mỗi tán cây như chiếc ô che.

Hồ Xuân Hương chợt tỉnh khỏi cơn mơ
Cho thành phố trở về thực tại
Nụ hoa như làn môi tươi rói
Ánh mắt cười lấp lánh trong cây.

Tối:
Mặt trời nằm trong mỗi trái tim say
Cho thành phố bước vào huyền thoại
Điện giăng khắp núi rừng như chuỗi ngọc
Trên ngực nàng công chúa đời xưa.

Nghe bao hoàng tử rập rình
dưới ánh sao khuya
Thành phố chao mình bên suối núi
Thoáng một chút ngỡ ngàng, bối rối
Đàn Trưng khơi dậy bản tình ca.

Mặt trời nơi đây như tự giấu mình đi
Cho phố xá vụt thành huyền diệu
Cho lòng ai đắm say ngàn giai điệu
Thắm thiết vô cùng – Tinh khiết ánh ban mai.

Về đầu trang


Dạ lý hương
Võ Phúc Châu

Gợi dáng hoa huệ trắng
Kết chùm cong thiết tha
Nở giữa nền êm vắng
Hương thanh thản lan xa.

Gợi dáng những vì sao
Tự lung linh trên lá
Ửng sáng trong đêm sâu
Soi chân trời mới lạ…

Gợi bao điều dễ thương
Cả ước mơ cao vợi
Hoa ơi! Hoa không gọi
Tên mình: dạ lý hương.

Về đầu trang


Em đi qua đời tôi
Hà Linh Chi

Cái ngày ấy lòng ta trong sáng
Em hát với đời câu hát vô tư
Tôi chẳng có gì để mua và bán
Với cuộc đời – tôi chỉ nhận và cho

Em cho hết nụ cười tiếng khóc
Cắn ngón tay mình tình nguyện vào Nam
Em nhận hết về mình nắm đất
Giữa trận sốt vùi sặc sụa khói bom

Để bây giờ mẫu giấy xanh gió lật
Mẹ khóc, mẹ cười như trong cơn mơ
Tôi thấm hiểu giá lạnh lùng của đất
Trên ngực em từ bấy đến giờ.

Tôi vẫn thấy em cười trong ảnh
Mặt hiền ngoan năm tháng chưa xa
Ờ vậy đó có gì đâu tính toán
Như hoa kia lặng lẽ nở thôi mà.

Em đi qua đời tôi vậy đó
Như câu thơ xuyên suốt mọi thời
Nhận nắm đất – cho trái tim bừng nở
Dẫu muôn đời chỉ mong ước vậy thôi!

Về đầu trang


Đà Lạt có phải ?
Khánh Chi

Có phải mưa không Đà Lạt ơi,
Nửa mái tóc mây chưa kịp ướt
Bờ cỏ bâng khuâng giọt giọt buồn.

Có phải nắng không Đà Lạt ơi,
Mắt mơ chưa ráo lời sương gửi
Bướm trắng bay qua trắng giật mình.

Có phải xuân không Đà Lạt ơi,
Núi xa xa biếc, hoa bên thềm tím
Má ai lựng đỏ dốc hoàng hôn.

Có phải yêu không Đà Lạt ơi,
Phố xanh xao chiều ru chân bỡ ngỡ
Một dáng quen quen cũng gợi buồn.

Ta ngẩn ngơ đi tìm tên hoa cỏ
Gom nỗi niềm giữ hết những chiều thông
Lòng ta bỗng chốc thành thi sĩ

Có phải ta không Đà Lạt ơi ?

Về đầu trang


Hoa Quỳnh
Lê Chí

Em thích ngắm hoa
nhưng cứ than phiền
hoa quỳnh nở sao khuya đến thế ?

Và ai đó bắt đầu chuyện kể
cái hoa quỳnh, ngày ấy, rất xưa…

đêm này ngoài trời đang mưa
giọt sương rớt rung rinh huyền thoại
bông hoa chẳng có lời bàn cãi
cứ vô tư lặng nở trên đời
chẳng phải vì đức hạnh tuyệt vời
như có người ca tụng
mà bông hoa nở trong đêm
cánh hoa trắng muốt, cánh hoa dịu mềm
chót nhụy thắm hồng như đốm lửa
chẳng có huyền bí nào hơn nữa
bởi đất đai đã hiểu hết hoa rồi

Cái lơ đễnh của con người
là ít biết từ đâu
sắc màu của hoa rực rỡ
nên có thể khi hoa quỳnh nở
vụng về mở rượu, làm thơ
lại xem như một chuyện bất ngờ
mà chiêm ngưỡng bao điều mây gió

Hoa quỳnh nở
chỉ vì phải nở
như trẻ sơ sinh chín tháng mười ngày
hoa nở cuồng say
như sợ thời gian vô cùng chật hẹp
chỉ khoảnh khắc thôi
hoa đã nở bùng rồi

cái mãnh liệt của một đời hoa ấy
phải vắt tim mình, đâu phải trò chơi!

Tôi chẳng có điều gì ước muốn xa xôi
chỉ mong được đóa hoa quỳnh như thế!

Về đầu trang


Đà Lạt xa em
Vũ Thành Chung

Anh xa em
ngàn dặm cánh chim bay
Ngàn dặm nắng
dặm rừng, dặm biển
Thương nhớ
nhân theo ngày tháng
theo không gian bay sắc cầu vồng.

- Anh đi xa
Em thương nhớ nhiều không?
Buổi ta lên rừng
Ngày về biển cả
Đêm Hạ Long
Thành phố huyền ảo lạ
Đảo trải dài
Sóng vỗ, thủy triều lên.

Em dầm chân
trong cát mịn êm đềm
Thanh bình quá
trong xanh màu nước

Thoang thoảng gió
Em thầm thì ao ước
- Đừng bao giờ
Anh nhé!
Phải xa nhau.

Đà Lạt chiều nay
dịu ngọt sắc mầu
Thông vi vút
đồi cao anh nhẹ bước
Thoang thoảng hương rừng
Thơm như mái tóc
những chiều nao
hai đứa chụm mái đầu.

Ngàn dặm xa em
Anh trằn trọc đêm sâu
Trang thơ viết
Cuồn cuộn niềm thương, nhớ
ào ạt sóng
sông Hồng dâng sắc đỏ…

Cầu Chương Dương
Em đợi, đón anh về!

Về đầu trang


Em và chiều Đà Lạt
Nguyễn Đức Chữ

Tôi rẽ lối
Bước đầu, dừng ngay lại
Nghe con tim réo rắc mí…đồ…rê…
Hồn lâng lâng chạm bóng dáng em về
Mây trăng phủ, gió ngàn đưa xào xạc
Hương rừng quyện đâu đây mùi tinh khiết
Níu hồn tôi! Như em đến níu tôi

Ngưng đọng hồn mơ…
Tôi ngồi xuống chân đồi
Nhíu ánh mắt…gom rừng thông Đà Lạt
Khúc tiêu diêu – hồn lắng theo chim hót…
Khúc tơ lòng lại rào rạc trỗi lên.

Bóng hình ai? đường Hoàng Thảo, kề bên
Nheo ánh mắt đưa tình, tim rộn rã
Giữa bốn bề tiếng chim kêu…hoa, lá
Đàn thông reo…reo khúc nhạc tình riêng

Tôi say sưa theo giai điệu triền miên
Gió lại níu tóc tôi về một phía
Phải Hoàng Thảo ôm hôn tôi lia lịa
Dưới bầu trời Đà Lạt trong xanh?

Tôi đưa tay ngắt cuống lá trên cành
Chim vẫn hót…và hồn tôi vẫn mộng
Giai nhân ơi! Em đã cho tôi sống
Cả một thời tuổi trẻ ngát hương

Tôi
Người chinh nhân dẫm chân khắp nẻo đường
Và dừng lại trong hồn em từ đó
Ánh mắt chao nghiêng…
Em thắp lên hồn tôi cháy đỏ
Để “ Trái tim người lính”*, đã ra đời

Cảm ơn em! Tình cháy bỏng một thời
Tôi ngồi nhặt khúc tơ lòng réo rắt
Nhạc thông reo…reo hồn tôi quyện chặt
Mộng ùa về, trái tim hót líu lo…

------------
* Tên tập sách tiểu thuyết “ Trái tim người lính” của tác giả. NXB Đà Nẵng 2005.

Về đầu trang


Thành phố qua đêm
Lê Công

Thành phố trong mơ
hoàng hôn xiên vạt nắng
bóng thông in mặt hồ
ai say tứ thơ
ai khoảnh khắc – Đà Lạt nhớ

Nhẹ bước gặp em
Cẩm Tú
không hương thơm
không kiêu sa
không rực màu mời gọi
như người cao nguyên
hôm nay…
gìn giữ bức tranh này

Mưa bay
ảo mờ đường phố
nhận ra, em lặng lẽ
những giọt mưa đọng trên nhành lá
Cẩm Tú cõng trên mình
thành phố qua đêm…

Bình minh
ai đó dẫm lên Cẩm Tú
thương em
trách kẻ vô tình.

Về đầu trang


Gửi Đà Lạt
Lê Văn Công

Dù đi bốn phương trời anh vẫn nhớ

Đà Lạt em duyên dáng, dịu dàng
Giữa phố đông người, anh nhớ phố bình yên
Trong nắng ấm anh nhớ trời xanh mát.

Đà Lạt ơi với rừng thông bát ngát
Ru hồn ta mỗi buổi bình minh
Và nơi kia phố đứng nghiêng mình
Làn sương sớm choàng lên tình tự.

Mái tóc ai buông dài trên phố
Dòng Cam Ly sáng một màu thương
Hồ Xuân Hương ai khéo đặt tên
Cho thuyền anh bơi hoài không mỏi.

Cỏ xanh mướt đồi Cù níu lấy
Bàn chân ai chẳng thể bước đi
Thấp thoáng đồi thông trăng đã hiện lên
Chàng thi sĩ đứng dưới trăng ngơ ngẩn.

Đà Lạt ơi với bao nhiêu quyến rũ
Rừng ái ân tình tứ gọi ta
Thung lũng Tình Yêu chiều tím chan hòa
Ta hãy ở đừng về em nhé !

Em có nghe trái tim anh cuộn sóng
Để dạt dào đổ xuống Prenn
Chiếc cầu em qua tắm những làn sương
Anh muốn hóa triệu giọt sương thấm mãi…

Về đầu trang


Lên chùa Linh Phước
Ninh Giang Lâm Cúc

Cổng trời
Mẹ bày bán thế gian
từng mớ
từng ô
từng cung bậc

Kia mớ nhà
nhỏ nhoi chen chúc
xem thì xem con chớ đụng tay vào
nơi ấy nhiều thị phi đen bạc
trong mắt con đời vừa khổ vừa đau.

Ô này vườn
ô này ruộng
ô này dâu
mảnh vải nối mẹ khâu mặc cho đất
màu không vàng như tấm áo nhà Phật
nhưng mà thương thì rộng vô cùng.

Từng khung này lồng lộng gió đi
mẹ không bán chỉ bày cho con ngắm
trầm ngân
trầm ngân
chuông chùa vọng
con mang về làm quà tặng thế nhân.

Về đầu trang


Đà Lạt
Nguyễn Tấn Cứ

Có những khi về không nói
có những lúc đi không chào
tôi lặng lẽ với nỗi buồn
tôi câm nín với niềm vui

tôi co cóng tôi lầm lũi
tôi đi tìm tôi nhức nhối
nỗi nhớ như sương dâng đầy
như bụi mưa trên đọt cây.

Như những gót chân không dấu
như những đôi môi âu sầu
em như trái dâu chín ngọt
rụng bên đời…xanh lơ

tôi no đầy trong hơi thở
mắt ai xanh biếc một trời
tóc ai đan dày nỗi nhớ
môi ai hồng… trong mơ ?

em vẫn lặng lẽ ưu phiền
những cơn mưa vẫn hoài đổ
những đọt sương vẫn tràn giăng
tôi làm sao biết được

sớm mai này…tôi đi…

Về đầu trang


Đà Lạt của tôi
Hoàng Cường

Đà Lạt ơi ! anh là người đến muộn
Con phố trong thơ nay hóa lạ rồi
Trăng khóc mưa, rào ai giăng lối
Cỏ xanh nào thương ta chia phôi.

Đà Lạt ơi ! anh người đến muộn
Nhánh tầm xuân vương vít bụi đời
Hoa marguerite guộc gầy cánh nắng
Rất giản dị bên đời thầm lặng
Đón đưa ai những cánh dã quỳ ?
Trạng nguyên đỏ từng chiếc lá
Rụng xuống chiều
thương nhớ
người đi !

Những thân liễu ngàn đời
vẫn liêu trai mộng mị
Dấu nỗi niềm trong sắc đỏ rưng rưng
Những cây thông xanh không còn đứng thành rừng
Chỉ lặng lẽ những con đường xa ngái
Cánh thiên di xiêu bạt chiều tà !...

Đà Lạt ơi ! Anh, người tình đến muộn
Mùa hoa vẫn nở giữa vườn xanh
Câu thơ cũ còn người nhắc nhở
Dẫu muộn mằn – đây Đà Lạt của anh.

Về đầu trang


Hồ đam mê
Hoàng Gia Cương

Phải vì hai ngôi mộ
Trên đồi thông ven bờ
Mà gọi” Hồ Than Thở”
Để bao người ngẩn ngơ ?

Ai làm thông vi vu
Cho mặt hồ xao động ?
Ai kể chuyện tình xưa
Cho lòng người gợn sóng ?

Phong lan thường đơm hoa
Cho ong về kiếm mật
Cẩm tú cầu đong đưa
Cho bướm vờn ngây ngất !

Như cành mimosa
Ta tìm về Đà Lạt
Một thoáng lặng bên hồ
Cho tim mình thổn thức !...

Chuyện tình xưa xa lắc
Thở than hoài làm chi ?
Ngàn xanh in đáy mắt
Gợi tên… “ Hồ Đam Mê” !

Về đầu trang


Một truyền thuyết tình yêu chưa kể bao giờ
Vương Tùng Cương

Xin giã từ tất cả
lợi lộc, quyền danh và những cuộc tình
Đà Lạt cho ta về cõi vô vi
Một đời khát vọng đi tìm

Và em nữa
đến cùng ta cạn lòng chia sẻ
bếp núc
văn chương
sở thích bất thường …
hồn ta xanh thông ngàn xanh gió

Thiên đường này có thực hay mơ
em là tiên rừng
hay mẹ đầu thai về cùng ta sớm khuya nhóm lửa
cho ta tuổi đời hoàng hôn nương tựa
phép nhiệm màu trong những câu thơ

Đà Lạt sẽ có một truyền thuyết tình yêu
Chưa kể bao giờ.

Về đầu trang


Đà Lạt ngày xa nhau
Phạm Hồng Danh

Tôi đứng bên trời trông ngóng ai
vầng trăng khuya lạnh tiếng thở dài
cao nguyên hoang vắng lòng hiu quạnh
sương khóc thương người đẫm ướt vai

Em về phương ấy thương chốn cũ
quay quắt một thời chim lang thang
hằn trên đuôi mắt thời quá khứ
ấp ủ trong lòng hương ngọc lan

Cái tên suốt đời gợi nhớ
Đà Lạt ơi em có bao giờ
để bây giờ sương gió quyện thành thơ
để hàng thông đứng buồn bên hồ Than Thở

Tôi thảng thốt sau lần gặp gỡ
ngỡ đời mình thác đổ triền miên
ngỡ lòng mình tảng đá thâm niên
ôm rêu phủ bên bờ khát vọng

Chút bình yên trên đôi vai bé bỏng
tôi hiểu gì về từng ngón tay em
mưa cứ rơi se sắt nét môi mềm
đôi mắt buồn chứa muôn trùng sóng lớn

Tôi ném xuống đáy hồ trăm bận rộn
đến bên em đồi cỏ ướt mịn màng
thung lũng xưa còn đó thênh thang
ta say đắm góc trời êm ả.

Về đầu trang


Vạt áo quỳ
Vũ Dậu

Chiều buông liễu rũ lê thê
Vạt quỳ nở giữa lối về đợi anh
Sắc vàng phơi cánh mong manh
Ráng chiều nhuộm thẫm nền xanh lưng đồi.

Vầng trăng xẻ nửa, người ơi!
Áo em gom hết hương trời cỏ cây.
Nắng phai, chiều xế cây gầy
Chỉ còn thông đứng ken dày bên nhau.

Sắc hoa như cũng phai màu
Trách người lỡ hẹn làm đau đêm dài.
Sương sa bàng bạc lòng ai
Em như quỳ nở bên ngoài bóng anh.

Về đầu trang


Anh ra đi
Nguyễn Ngọc Diên

Anh ra đi không tính tháng, tính ngày
Cơm nhiều lúc dọc đường ăn vội
Từng ngắm bầu trời, đàn chim bay không mỏi
Thấy lá rụng vàng mới biết đang thu.

Giấc ngủ chập chờn như những giấc mơ
Nguồn tin mới tung màn thức dậy
Những đêm trăng sao trời nhấp nháy
Giải Ngân Hà ai đó đợi sang sông.

Trước kẻ thù một ý chí tiến công
Lúc mềm dẻo như thay hình đổi dạng
Khẩu súng nằm im thân như bè bạn
Đạn đã lên nòng đồng đội tin yêu.

Anh ra đi bởi những tấm áo nghèo
Những mái bếp chiều về thưa thớt khói
Thời gian hỡi nhịp đời sao lại vội
Phút đợi chờ em có hiểu anh không?

Về đầu trang


Đà Lạt mưa
Đỗ Toàn Diện

Trắng trời Đà Lạt
mưa
giăng
Bao nhiêu nỗi nhớ vắt ngang lưng chiều
Hương rừng đọng lại trong veo,
Lâng lâng sương khói phủ đèo Prenn.

Đà Lạt lạ!
Đà Lạt quen!
Ta yêu Đà Lạt như em giữa đời.
Mưa buông giá lạnh kín trời,
Ta trong hoài niệm nhớ người ngày xưa.
Một mình ta đẫm cơn mưa,
Ướt nhàu kỷ niệm những mùa đã xa …

Đời người như bóng mây qua,
Sẽ tan vào đất, sẽ hòa vào cây.
Cơn mưa
còn vọng
tháng ngày …

Về đầu trang


Có đôi
Ngô Viết Dinh

Đồi Cù căng phồng lồng ngực trẻ
Chạm sắc trời bãng lãng đậu áng mây
Một đời đứng với cô đơn buồn tẻ
Gió đu cành sương rơi rụng hồn cây.

Nếu chỉ một hồ Xuân Hương đơn chiếc
Mặt gương lòng soi thấu nỗi đơn côi
Nào ai hiểu nỗi buồn trong sóng biếc
Để sầu đau nguội tắt hạt sao rơi

Hai nỗi đơn côi gặp nhau chiều thông hát
Dáng đồi Cù soi lòng nước Xuân Hương
Anh gặp em trong thiên thu Đà Lạt
Huyền diệu đời ẩn hiện ấm ngàn sương.

Về đầu trang


Hoa bướm ngày xưa
Trầm Thụy Du

Vàng hoa bươm bướm trên đồi
Tháng giêng ấm bàn tay nhỏ
Gởi khúc tình ca theo gió
Tóc mềm bối rối bờ vai.

Em cười xôn xao vạt nắng
Đồi hoa bươm bướm nghiêng chao
Đôi gót chân trần bước vội
Đi như trôi trong chiêm bao

Anh phổ lời thơ cỏ lá
Mượt mà bài hát tháng giêng
Về ngập ngừng qua phố lạ
Nghe trong gió chút tình riêng.

Chiếc răng khểnh hé làm duyên
Áo lụa đôi tà phơ phất
Em giữa mùa xuân bát ngát
Vàng hoa bươm bướm trên tay.

Về đầu trang


Tự khúc Đà Lạt
Bùi Văn Dung

I
Định mời em về đồi Cù thăm cỏ
Lại thấy mình mới ngớ ngẩn làm sao
Cỏ đâu còn để dành cho dân dã
Đồi thênh thang nhưng lại thiếu lối vào.

IIThôi em ạ, về Dinh Ba – ở đấy
Thử một lần nằm trên võng làm Vua
Em đài cát như Nam Phương hoàng hậu
Dẫu vua quan đâu phải để bông đùa.

IIICũng chẳng biết mối tình nào thì đẹp
Cây thông đôi quấn chặt đến nao lòng
Tình nhân trước về nơi này than thở
Chả trách gì duyên phận cứ long đong.

IV
Gặp chiến mã rủ nhau về thuần hóa
Những bước buồn theo du khách lãng du
Thả nước kiệu trước cỗ xe thổ mộ
Cứ lang thang quanh xứ sở sương mù.

V
Cũng không hiểu vì sao lại thế
Đi suốt ngày không gặp bóng xích lô
Ở các ngả – không đèn xanh, đèn đỏ
Phố cao nguyên thật lắm chuyện bất ngờ.

VI
Và có lẽ chỉ nơi này mới thấy
Mưa cứ rơi, người cứ đổ ra đường
Thì hóa ra – ngay cả mưa cũng ướt
Mình là gì mà ghen tỵ với sương.

Về đầu trang


Biết vậy thôi mình chẳng lên Đà Lạt
Gia Dũng

Biết vậy thôi mình chẳng lên Đà Lạt
Để mắt ai đăm đắm chiều xa
Sương trắng giăng ngang trời viễn xứ
Trăng ngẩn ngơ lên, trăng ngẩn ngơ tà.

Chợt ghé Xuân Hương, chợt dừng Than Thở
Không hẹn hò cũng ràng rịt Cam Ly
Đêm thăm thẳm Đồi Cù lộng gió
Nghe chơi vơi một thoáng hương quỳ.

Biết vậy thôi mình chẳng lên Đà Lạt
Cho lời ai giăng mắc u buồn
Giờ giã biệt chưa hẹn ngày gặp lại
Khuất mặt rồi lòng xa có tơ vương?

Biết vậy thôi mình chẳng lên Đà Lạt
Để ngày về xa xót cao nguyên
Lòng đơn chiếc như cánh chim đơn chiếc
Mắt dõi cuối trời: Đà Lạt không em!

Về đầu trang


Phiên khúc Đà Lạt
Lê Anh Dũng

Chân không
đầu trần dìu em
dìu nhau
thăm từng biệt thự
tìm chốn thân quen ta ngồi
nhè nhẹ thôi
mây trôi
sương trôi
nước trôi
miền cổ tích thơm Đà Lạt

Kìa mimosa vàng
kìa thông xanh
kìa dã quỳ vàng
kìa em nõn da, môi hồng, má thắm
ta ướp hồn thu mắt đắm
thả chân lên đồi
ngả lưng thảm cỏ
mơ màng theo tiếng chuông ngân
miền cổ tích thơm Đà Lạt

Ở đây quanh năm lá hát
ở đây nụ cười thay chào
nói năng nhẹ êm như khói
lắng nghe nụ mầm sinh sôi
miền cổ tích thơm Đà Lạt

Đất trời còn riêng em – tôi
căng ngực hương trời khẽ thở
đắm đuối nhìn nhau gió cười
làm dế dưới sương ca hát
miền cổ tích thơm Đà Lạt

Đà Lạt nhớ nhung dốc thác
Đà Lạt hẹn hò thông reo
Đà Lạt niềm nở dã quỳ
Đà Lạt ân cần ấm áp
Đà Lạt miền cổ tích thơm

Đà Lạt sợi nắng cũng mềm
Đà Lạt sợi mưa cũng mỏng
Đà Lạt khúc nhạc em đềm
Đà Lạt mơ màng hơi thu
Đà Lạt hiền như nữ tu

Anh yêu em
yêu thêm Đà Lạt
yêu từng bậc thềm đá lát
yêu từng lời thơ câu hát
yêu từng ngày tháng rạ rơm
Đà Lạt miền cổ tích thơm.

Về đầu trang


Mimosa
Trần Hữu Dũng

Mimosa vàng ảo mộng
Nhưng khách lãng du
Phải chịu khó lượn lờ theo gió
Đôi khi phải nằm phủ phục trên đồi thông
Thư thái lặng lẽ vớt
Trăng lung linh hồ Xuân Hương
Mới thấy hết vẻ đẹp
Mimosa vàng tuyệt vời.

Về đầu trang

Người chạy xe ôm
Nguyễn Công Dương

Chạy xe ôm sau một ngày phờ phạc
Mang cần ra hồ Xuân Hương.
Tôi ngồi xem được mời ly rượu chát
Anh mỉm cười đón gió để câu trăng.

Câu được cá gọi bạn bè đến nhậu
Cô vợ xinh tươi đã bỏ đi rồi
Đà Lạt đất hiền mà chim chẳng đậu
Buồn quá đã rồi. Giờ chỉ thích vui thôi

Nghe giọng nói biết chú người ngoài Bắc
Ở trong này uống rượu thích lai rai
Chú thích Vũ Hoàng Chương hay Hàn Mặc Tử?
Ba cháu cũng làm thơ
nhưng phiêu bạt nước ngoài.

Cuộc sống cháu tiêu xài thoải mái
Nhưng nẫu ruột buồn năm tháng rong chơi
Khách du lịch gọi xe ôm, cháu chạy
Thi hứng về
thả bộ
dưới mưa rơi.

Về đầu trang


VP ỦY BAN NHÂN DÂN LÂM ĐỒNG
Cơ quan quản lý: Trung tâm tin học VP Ủy ban nhân dân
Địa chỉ: Số 19 Lê Hồng Phong, TP. Đà Lạt
Điện thoại: 063.3545579 - Fax: 063.3545455 - Email: bbt@lamdong.gov.vn
Ghi rõ nguồn www.lamdong.gov.vn khi sử dụng thông tin trên website này
Thiết kế và phát triển bởi FSC việt Nam